Viễn Phương

Giao Khúc Giữa Đời






 


Tôi chợt thấy !- Tôi như từng chiếc lá
Lững lờ bay theo gió cuốn buông lơi
Giữa hư không lạc lối dưới mây trời
Về gốc cội nghe đời tôi mục rã

Tôi chợt thấy !- Tôi như là sỏi đá
Mãi đợi chờ ai đó một lần qua
Khắc ghi sâu từng dấu bóng chim sa
Rồi nhung nhớ sầu thương mòn mỏi đợi

Tôi chợt thấy !- Tôi như nghìn đêm tối
Đêm hững hờ vằng vặc bóng trăng soi
Đếm thời gian , nhịp bước áng mây trôi
Hình dung dáng người đi trong ảo mộng

Tôi chợt thấy !- Tôi như cơn biển động
Sóng cuộn tròn ôm ấp mối lương duyên
Dẫu nghìn năm đầu sóng bạc không phiền
Ve vuốt mãi dấu mòn in trên cát

Tôi chợt thấy !- Tôi như mùa nắng nhạt
Nắng phai mờ rong ruổi giữa hoang sơ
Nhớ hương xưa ray rức thuở vào mơ
Mùa nắng hạ hong đời thân lữ thứ

Tôi chợt thấy !- Tôi như loài dã thú
Mãi yêu người , người nở tránh xa tôi
Cho yêu thương vào ước vọng mù khơi
Chìm đắm giữa dòng đời tôi trôi nổi

Viễn Phương

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 12 tháng 2 năm 2012

Bình luận về Bài thơ "Giao Khúc Giữa Đời"